Bến sông văn
Tôi ở miền Nam
Chưa một lần thăm quê Quảng Ngãi
Chưa cảm được gió Nôm mưa dầu dãi
Và chưa từng đứng trước bến sông
Bến sông
Có phải nơi cầu tre liền đất mẹ
Chùm khế ngọt thoáng rung rinh khe khẽ
Tiếng hò khua vang xóm nước đều nghe?
Bến sông
Sóng gợn buồn như dòng nước sông Hồng
Như nỗi nhớ trông tràng giang biển rộng
Trước bến Chèm lòng không khỏi nhớ mong?
Bến sông
Vợ chàng Tú hay ra đấy phải không
Nuôi năm con với một chồng bận bịu
Không nề hà, vun đắp một tình yêu
Bến sông
Chắc là nơi thấm nhiều giọt nước mắt
Bao nỗi buồn, nỗi xót thương, khuất tắt
Bóng ai kia khiến nàng dứt cõi lòng...
Nghĩ về quê ta
Bến sông Trà
Có phải nơi Bụt trao con cá bống
Để cô Tấm cho cơm bạc nuôi sống
Tấm sau này được áo lụa nhung hoa?
Em à,
Bến sông
Nó sâu, nó rộng
Nó hẹp, nó nông
Nó thế nào
Em có biết?
Tôi chỉ thiết
Có một ngày
Cùng em
Ra xem
Bến sông
Tôi mong
Bến sông
Nước xuôi dòng
Tha thiết
Chan hòa
Sóng vỗ đá
Lăn tăn
Êm đềm
Như bến sông văn...
Trên chuyến xe hàng tuần về TPHCM, 27/11/2020
Comments
Post a Comment