Phượng hồng
Thuở vào trường, mọi thứ còn xa lạ Tôi tò mò, muốn tìm hiểu đó đây “Sân trường mình tổng cộng có mấy cây?” “Bốn sân thì một sân có năm cây Ba sân bốn, vị chi là mười bảy” “Ô mười bảy, là năm mình vào đấy Thật dễ nhớ, thật đặc biệt hết sảy!” Qua kẽ lá, tôi nhìn những đám mây Tôi ước rằng tôi sẽ được tung bay Như đám mây ngang qua mái trường này… Mùa hè đầu, cây phượng lại nở hoa Hết một năm ở nơi gọi là nhà Tôi nhìn lên “Màu hoa sao đẹp quá!” Tôi mong sao phượng sẽ mãi sống cả Đơm lửa hồng rực sáng khắp trường ta… Bẵng một năm, tôi đã lên mười bảy Tuổi thần tiên, tuổi tự do bay nhảy Tuổi nhiệt huyết, của khát vọng bừng cháy Nơi sân trường, cũng là con số ấy Số cây giờ nó đã bằng tuổi tôi Cột mốc này chỉ đến một lần thôi Đời nhanh lắm, tôi muốn ôm thật vội Trong năm đó, tôi tham gia đoàn đội Những buổi trưa đều hội họp ở đây Những ký ức tươi đẹp dưới tán cây Nó là cả bầu trời của tôi đấy Qua bao năm, tự tôi sao chợt thấy Lòng tôi đây dần thuộc chốn sân này Tháng qua tháng, ngày lại qua n...