Phượng hồng
Thuở vào trường, mọi thứ còn xa lạ
Tôi tò mò, muốn tìm hiểu đó đây
“Sân trường mình tổng cộng có mấy cây?”
“Bốn sân thì một sân có năm cây
Ba sân bốn, vị chi là mười bảy”
“Ô mười bảy, là năm mình vào đấy
Thật dễ nhớ, thật đặc biệt hết sảy!”
Qua kẽ lá, tôi nhìn những đám mây
Tôi ước rằng tôi sẽ được tung bay
Như đám mây ngang qua mái trường này…
Mùa hè đầu, cây phượng lại nở hoa
Hết một năm ở nơi gọi là nhà
Tôi nhìn lên “Màu hoa sao đẹp quá!”
Tôi mong sao phượng sẽ mãi sống cả
Đơm lửa hồng rực sáng khắp trường ta…
Bẵng một năm, tôi đã lên mười bảy
Tuổi thần tiên, tuổi tự do bay nhảy
Tuổi nhiệt huyết, của khát vọng bừng cháy
Nơi sân trường, cũng là con số ấy
Số cây giờ nó đã bằng tuổi tôi
Cột mốc này chỉ đến một lần thôi
Đời nhanh lắm, tôi muốn ôm thật vội
Trong năm đó, tôi tham gia đoàn đội
Những buổi trưa đều hội họp ở đây
Những ký ức tươi đẹp dưới tán cây
Nó là cả bầu trời của tôi đấy
Qua bao năm, tự tôi sao chợt thấy
Lòng tôi đây dần thuộc chốn sân này
Tháng qua tháng, ngày lại qua ngày
Tôi học lớn giữa dòng đời đang chạy…
(Tôi còn nhớ cuối tháng ba năm đó
Sân năm cây, trời hiu hiu cơn gió
Hàng ghế đá, tiếng chim kêu rành rõ
Không gian này, chỉ còn mỗi mình tôi
Chốn yên này, tôi lặng để hồn trôi
Hòa cùng chim và muôn vàn cây cối
Bỗng trong đầu sao có gì bối rối
Nó thúc tôi chuyện đó phải làm ngay
Tôi vội lấy chiếc điện thoại trên tay
Lòng vẫn sợ gây lỗi lầm áy náy
Dòng tin nhắn vẫn đang chờ, nhấp nháy
Gạt nỗi sợ, tôi lấy lại bình tâm
Tay tôi nhắn, bỗng chợt nở cười thầm
“Tớ thích cậu” bật lên là từ đấy
Nó nhẹ nhàng như chiếc lá rơi vậy
Khoảng sân này, nó đã lặng nhìn thấy
Chuyện chúng tôi bắt đầu kể từ đây
Chuyện tình đẹp ở dưới sân năm cây…)
Ngày hôm nay, chúng tôi quay lại trường
Gặp thầy cô, gặp bè bạn thân thương
Nhưng vào sân: Ôi sao thật bất thường
Khoảng sân nay số cây còn mười sáu!
Nhìn xung quanh, đôi mắt em đau đáu
Em thẫn thờ trông ra khoảng xa xăm:
“Mất đi rồi dấu mốc của tháng năm
Sân năm cây giờ chỉ còn hoài niệm
Anh cũng biết lòng em hay lưu luyến
Em không muốn nói những lời tiễn biệt
Khoảng sân này - cả một thời oanh liệt
Mất nó rồi, anh ơi, em nói thiệt
Như mất đi người bạn đời thân thiết
Nỗi lòng này làm sao em kể xiết
Cảm xúc này, chắc anh đây cũng biết
Trái tim anh cũng xót chung một nhịp
Phượng đi rồi, biết khi nào có dịp
Ngắm phượng vĩ mỗi khi nắng hè về
Hay mỗi trưa ngồi hội họp, tỉ tê?”
“Ôi mười sáu, con số thì đẹp đấy
Bốn khoảng sân, mỗi sân bốn vừa đầy
Nhưng em ạ, chắc em đây cũng thấy
Không gian này sẽ chẳng thú vị mấy
Nếu sân nào cũng đều có bốn cây!
Sau này ở khoảng đất này đây
Liệu có ai còn nhớ cây phượng vĩ
Nơi chất chứa bao câu chuyện thú vị
Nơi trao đổi sau mỗi dịp kỳ thi
Em ơi, dù cây phượng đã đi
Nó trường tồn trong chúng ta, tiềm thức
Hãy để dành một chỗ cho ký ức
Cho những người ta yêu thương hết mực
Cho phượng già, mùa này chẳng nở hoa
Cho khoảnh khắc qua nhanh nhưng quý giá
Cho tháng ngày tươi đẹp ở trường ta…”
Qua bao nhiêu năm, bao nhiêu lứa
Giờ có nhiều thứ đã khác xưa
Nhiều thứ không còn cùng ta nữa
Em ơi, lần sau nhìn qua cửa
Thấy sân đẹp quá, rộng mênh mông
Em đưa mắt xuống nơi khoảng trống
Nơi đó ngày xưa phượng rực hồng
Là nơi ngọn lửa hằng cháy bỏng
Bao thế hệ qua, em biết không
Mong em cảm thấu và trân trọng
Ngọn lửa chúng tôi đặt trong lòng
Ngọn lửa vĩnh cửu của phượng hồng
Ngọn lửa bất diệt của Hồng Phong…
25/06/2020
Comments
Post a Comment